Em nhớ chiều nào hoàng hôn vừa tắt Gió sang mùa làm hoa lá say Con đường tình lất phất mưa bay Nép bên nhau niềm đau giã từ Em muốn thời gian ngừng trong ngục tối Để muôn đời đẹp như hôm nay Và được nhìn ánh mắt mê say Nói đi anh tình chẳng hề phai Đời không như con thuyền Bình yên xuôi theo nước Mà vẫn hay vô tình Làm vỡ ngón tay đan Như cánh chim quên đàn Vụt bay theo mây ngàn Mặc em sương gió phũ phàng Nếu biết tình yêu nhiều gian nhiều dối Anh xin tìm niềm vui đơn côi Dù một ngày ta đã chung đôi Vẫn tôn thờ tình ta mà thôi Còn nhớ tên nhau xin gọi trong giấc mộng Còn chút thương yêu xin đưa vào dư âm Có phải còn yêu vì đôi lần thầm nhớ Mình đã thật quên cớ sao lòng vẫn chờ. Từ lúc em đi trong rượu cay men nồng Màu trắng khăn tang quanh căn phòng cô đơn Bão tố triền miên ngày em về nhà đó Buồn hắt buồn hiu ngõ đêm sầu cô liêu Một chiều trên đồi em làm thơ Cỏ biếc tương tư vàng úa Mộng dệt theo đàn bên người mơ Mới biết mình yêu bao giờ. Hỡi cố nhân ơi chuyện thần tiên xa vời Tình đã như vôi mong chi còn chung đôi Cứ cúi mặt đi để nghe đời lầm lỡ Đừng níu thời gian cho thêm sầu vương mang ... !!!