Chờ anh chờ đến bao giờ mấy thu thuyền đã xa bờ nhiều đêm cô đơn nhìn cây trút lá buồn quá cơn mưa hắt hiu đưa hồn về trong cô liêu Tình em lạc chốn mê rồi nhớ chăng người cũng đi rồi ngày vui mang theo một cơn gió lốc lệ thắm không khơi cứ tuôn ai còn nhớ đâu mà thương Thôi anh ra đi về nơi xứ xa đêm đông cô đơn buồn cho kiếp không nhà lạnh giá rét mướt đời bạc phước không chồng chỉ còn lại nhớ mong Mười năm trời chẳng thương mình để anh thành kẻ bạc tình cầu xin cho mây về vui với gió dù có qua bao đắng cay muôn đời em vẫn chờ anh Tình em lạc chốn mê rồi nhớ chăng người cũng đi rồi ngày vui mang theo một cơn gió lốc lệ thắm không khơi cứ tuôn ai còn nhớ đâu mà thương Thôi anh ra đi về nơi xứ xa đêm đông cô đơn buồn cho kiếp không nhà lạnh giá rét mướt đời bạc phước không chồng chỉ còn lại nhớ mong Mười năm trời chẳng thương mình để anh thành kẻ bạc tình cầu xin cho mây về vui với gió dù có qua bao đắng cay muôn đời em vẫn chờ anh cầu xin cho mây về vui với gió dù có qua bao đắng cay muôn đời em vẫn chờ anhcầu xin cho mây về vui với gió dù có qua bao đắng cay muôn đời em vẫn chờ anhcầu xin cho mây về vui với gió