Anh nhớ chăng anhAnh nhớ chăng những chiều Có người em gái qua bên thềmTiếng hò xao xuyến trăng đầu ghềnh Nhạc rừng nghe buồn mông mênhVà ngàn tia lửa ấm chơi vơi dưới trăng êm đềmAi nhớ chăng aiAi nhớ chăng những ngày Những ngày rau cháo với dưa càQuê nghèo vui sống trong mặn mà Đời vàng lên ngàn câu caMà tình thấy càng bao laNgàn lòng như chan hòa Ai nhớ chăng aiAi nhớ chăng những chiềuNhững chiều gặp gỡ nhau trên cầuNước trời xanh ngắt in một màuLặng nhìn nhau hồi lâu lâu Rồi tình ta càng ăn sâuSâu mối duyên ban đầuAi nhớ chăng ai Ai nhớ chăng hôm nàoHôm nào mưa rớt trên sông dài Trên đồng em tiễn anh một chiềuChiều chia ly còn chưa phai Trời buồn khóc giùm duyên aiGiọt lệ tuôn ngắn dài Nhớ vô vàn . . .Nhớ muôn ngànNgàn đời tôi còn nhớ Ngàn đời tôi nào quênQuên quen câu bao nhiêuPhút xa xưa êm đềm Nhớ vô vàn . . .Nhớ muôn ngànNgàn đời tôi còn nhớ Ngàn đời tôi nào quênBao nhiêu con người dừng chân trên bến tâm hồn Ai nhớ chăng aiAi nhớ chăng khói chiềuKhói chiều vương vấn mái tranh nghèoCó bầy em bé reo ngoài vườnMẹ già tóc bạc như sương Nợ đời luôn còng đôi vaiVương đớn đau trăm đường Ai nhớ chăng aiAi nhớ chăng những gìNhững gì tha thiết nhất trong đờiNhững gì không nói nên bằng lờiMà tim ta thì chơi vơi Mà hồn ta tìm nơi nơiMà lòng ta nhớ đời Ai nhớ chăng aiAi nhớ chăng khói chiềuKhói chiều vương vấn mái tranh nghèoCó bầy em bé reo ngoài vườnMẹ già tóc bạc như sương Nợ đời luôn còng đôi vaiVương đớn đau trăm đường Ai nhớ chăng aiAi nhớ chăng những gìNhững gì tha thiết nhất trong đờiNhững gì không nói nên bằng lờiMà tim ta thì chơi vơi Mà hồn ta tìm nơi nơiMà lòng ta nhớ đời